Chúng tôi, những cô giáo miền xuôi từ trường tiểu học Võ Thị Sáu - TP Hải Phòng, mang theo con chữ băng qua núi rừng để đến với miền ngược - Trường tiểu học Lang Thíp, xã Lâm Giang, tỉnh Lào Cai.
Ở những bản làng xa xa ấy, lớp học gói gọn trong một chiếc màn hình TV. Qua đó, từng con chữ được cất lên, bằng âm thanh, bằng cả sự kiên trì, nhẫn nại và yêu thương của những người thầy và sự ham học của những học sinh.
Nơi xa ấy có gió lộng qua sườn núi, có nắng nhạt len qua mây, có bầu trời lúc nào cũng bảng lảng sương. Trời rét buốt, cái lạnh thấm vào da thịt… Vậy mà các con vẫn đến lớp đúng giờ, đôi chân nhỏ in dấu trên con đường đất. Và chỉ cần nhìn thấy nụ cười hồn nhiên ấy, mọi mệt mỏi trong lòng các cô dường như tan biến.
Có thể các con chưa phát âm tròn tiếng. Có thể những mẫu câu còn dài, còn khó, còn vượt quá khả năng hiểu của hôm nay. Nhưng các cô biết, tri thức không đến trong một sớm một chiều. Nó lớn lên từng chút một, bằng sự lặp lại, bằng niềm tin và bằng tình thương không vội vã.
Bởi hơn tất cả giáo án, điều các cô mang theo mỗi ngày chính là sự ân cần, là niềm hy vọng lặng thầm rằng: “Rồi một ngày nào đó, từ nơi núi rừng xa xôi này, những ước mơ sẽ biết cất lời.”
Lan toả yêu thương. Từ ♥️ đến ♥️.
